Nội dung
[Vì lỡ say rượu nên tôi đã cướp mất cái ngàn vàng của giám đốc] Uống rượu có hại, và giám đốc còn có hại hơn. Một ngày nọ, sau buổi tiệc của công ty, Eun woo đã có tình một đêm với giám đốc, người có vẻ ngoài, gia thế và nhân cách đều không thực. Trong lúc hoang mang, cô nhận ra đây không phải là lúc ngẩn người ra nữa. Eun woo lấy lại lý trí, quyết định chạy trốn trước khi giám đốc tỉnh dậy và đòi tội lỗi vì đã cướp mất sự trong trắng của anh. Cô nghĩ rằng giám đốc cũng say không kém, nên nếu cô giả vờ không biết gì thì mọi chuyện sẽ qua. Nhưng khi gặp anh trên thang máy lúc đi làm, “Sao lại bỏ đi trước, sao không đánh thức tôi dậy.” Giám đốc đã biết tất cả sự thật về đêm đó. “Chuyện này không thể bào chữa được, nhưng hôm đó tôi, tôi đã quá say… Tôi xin lỗi.” “Tôi không hiểu. Có quá nhiều chuyện cần xin lỗi nên tôi không biết cô đang xin lỗi vì điều gì.” “…Tôi nghĩ rằng tất cả mọi chuyện đã xảy ra đêm đó đều là lỗi của tôi.” “Thế thì nói rõ ra. Xin lỗi vì đã ngủ với tôi, hay xin lỗi vì đã ăn xong rồi bỏ, hay xin lỗi vì đã ăn xong rồi bỏ nhưng lại không dám nhìn mặt tôi.” Đổi lại sự trinh trắng đã bị cướp mất, giám đốc đòi cô phải chịu trách nhiệm và cấm cô nghỉ việc. Bị trở thành nô lệ thời hiện đại đã đủ tủi thân rồi, nhưng mà, trách nhiệm đó lại có nghĩa là hẹn hò sao? Eun woo bắt đầu một mối quan hệ mà ngay cả cô cũng không biết đến. Cuộc đời này không dễ dàng chút nào.